Ông phùng chữa bệnh gan ở nghệ an

     
Với cái tâm của tín đồ thầy thuốc, ông Nguyễn Trọng Phùng, tại làng Trung Minh - xóm Minh sơn - huyện Đô Lương - tỉnh nghệ an đã cứu sống nhiều người bị bệnh xơ gan cổ trướng.


Bạn đang xem: ông phùng chữa bệnh gan ở nghệ an

*
Ông Nguyễn Trọng Phùng

Ông Phùng ra đời trong một gia đình có nghề bốc thuốc chữa dịch gia truyền. Thuốc chữa dịch là thuốc phái mạnh phối phù hợp với thuốc bắc. Cho tới nay, thực tiễn không đếm xuể con số người bị bệnh gan - mật tìm về nhà ông...

Một ngày nắng tháng 6 khu vực miền trung như đổ lửa, tôi tìm mặt đường về ngôi làng nhỏ Trung Minh - Minh sơn - Đô Lương - tỉnh nghệ an theo lời đồn về một “ông lang” có tài chữa bệnh gan.

Con con đường ngoằn ngoèo sau luỹ tre thôn miên miết chân đồi dẫn tới một xóm nhỏ tuổi với đầy đủ ngôi bên ngói cũ. Không đề xuất hỏi, tôi cũng biết bản thân đã tìm đến đúng địa chỉ. Vị cạnh công ty ông Phùng fan và xe pháo đông đúc.

Thật lạ, nhà ông Phùng chữa căn bệnh lại không có biển báo, chỉ những nhà hàng quán ăn xóm trông xe, mang lại khách ở trọ thì bày biển lớn “Trông xe vào trong nhà ông Phùng”.

Khách đông, phải chờ đến trưa tôi mới gặp gỡ được ông Phùng. Tôi vào ngồi thuộc những người mắc bệnh chờ rước thuốc. Có tầm khoảng 40 người đang ngồi ngóng tới lượt đưa đối kháng để được bốc thuốc. Chúng ta từ khắp nơi trên toàn nước đến đây: Hà Tây, Hải Phòng, Ninh Bình, Thanh Hóa, Hà Tĩnh, Quảng Bình, Quảng Trị, Huế...

Nhiều nhất tất nhiên vẫn là những người Nghệ An. Tôi hỏi thăm người lũ ông ngồi ngay bên cạnh, làn tóc đã bạc tình phơ, gân guốc. Ông là Hoàng Ngũ sống Tuyên Hóa - Quảng Bình, 67 tuổi, bị xơ gan cổ trướng. Ông sẽ đi trị ở khám đa khoa TW Huế, được xác định là bị xơ gan cổ trướng quy trình cuối, bụng cứng đơ, to phình. Cơ sở y tế TW Huế bó tay, ông tìm đến bệnh viện việt nam - Cu ba nhưng khám đa khoa cũng trả về.

Những tưởng sẽ vô phương cứu trị thì như mong muốn thay, ông nghe những người dân làng bên truyền tin tất cả thầy Phùng chữa gan rất xuất sắc ở Đô Lương - Nghệ An. Những con ông đã khẩn cấp đưa ông quá qua mấy trăm cây số để chạm chán thầy.

Đến nơi, thầy Phùng bắt mạch và gật đầu vì đã tìm ra được nguyên do căn bệnh lý của ông, thầy kê đối kháng cho thuốc. Đợt một ông được thầy mang đến năm thang thuốc mang lại sắc uống, dịch ông bước đầu đỡ và chỉ sau 4 dịp thuốc khoảng 20 thang ông Ngũ sẽ khỏi bệnh!

Tuy nhiên, 2 năm sau, do ông ko kiêng rượu, dung dịch lá đề xuất bệnh lại tái phát. Các con ông lại một lần nữa đưa ông mang lại nhà ông Phùng. “Lần này thì phải quyết chổ chính giữa kiêng rượu, thuốc theo lời thầy thôi!”- Ông Ngũ nói, khuôn mặt già nua ánh lên vẻ lạc quan.

Phía mặt tay trái ông Ngũ, anh Đinh Văn Thướng, quê ở thường xuyên Tín, Hà Tây đang mân mê tờ giấy xét nghiệm men gan từ cơ sở y tế TW Huế. Anh bị viêm nhiễm gan B, ko có biểu thị gìra ngoài, tuy nhiên men gan rất cao. Tự Hà Tây anh đã tìm tới ông Phùng theo lời truyền tai bảo của bà bé lối xóm, có tín đồ làng anh bị viêm gan A và được điều trị khỏi nhờ vào thuốc của ông Phùng.

Anh sẽ khám và đã uống kết thúc một lần thuốc. Anh vừa đi xét nghiệm lại, men gan đã sụt giảm nhiều. Anh vào lần này để lấy thuốc dịp hai. Anh bảo, theo lời thầy Phùng thì chỉ cần ba đợt thuốc khoảng từ 15 đến 20 thang thuốc là căn bệnh sẽ khỏi. Anh Lê Văn Huỳnh, nghỉ ngơi Lệ Thuỷ, Quảng Bình ko chờ công ty chúng tôi hỏi nói luôn: ở Huế, tiếng của ông Phùng ai nhưng không biết.

Như tôi đây, bị xơ gan vào thăm khám và chữa bệnh tại khám đa khoa TW Huế tuy nhiên không đỡ, vô tình được mọi bạn mách bảo ra đây, may vượt là may, tôi vẫn uống đợt trước tiên rồi. Vào Huế khám lại thì đỡ khoảng tầm sáu mươi phần trăm. Lần này tôi cũng ra để mang thuốc lần hai. Thật không tồn tại ông Phùng thì chẳng biết những người bệnh nghèo như chúng tôi sẽ chũm nào nữa.

Cám ơn những người bệnh, tôi bong khỏi phòng hóng vào khu thăm khám bệnh, khu vực ông Phùng sẽ bắt mạch cho dịch nhân, để xem người lương y mà những người dân bệnh không còn lòng sử dụng nhiều kia là như thế nào?

Căn phòng nhỏ chật chội và cũ kỹ, khoảng chừng chừng mười mét vuông được quây thành một ô vuông bé dại nhắn nhằm tiếp những người bệnh, tấm lưới bịt ngang phương pháp một bộ bàn gỗ để người mắc bệnh đưa tay bắt mạch.Ở phòng mạch này không có một cơ chế y tế nào quanh đó năm ngón tay hồng hào của ông Phùng.

Theo ông trừ những bệnh lý như ung thư thì ông cũng giống như tất cả các thầy thuốc khác trên thế giới đều yêu cầu bó tay, còn hồ hết bệnh tương quan đến gan như xơ gan cổ trướng, viêm gan A, viêm gan B, u gan, viêm gan cấp... Thì chưa xuất hiện trường phù hợp nào ông Phùng chịu đựng bó tay.

Ông Phùng không cân nhắc sự quan gần kề của tôi. Khuôn mặt người lương y 71 tuổi hồng hào với phúc hậu, dáng tín đồ ông bé dại nhắn cùng điềm tĩnh. Giọng nói trầm, êm ấm chất giọng miền Trung. Lúc bắt mạch, khuôn mặt ông đăm chiêu mang đến lạ. Như thể trạng thái của ông bị từng mạch đập trong khung người người bệnh dịch cuốn vào, lắng nghe, chẩn đoán.

Nghề chữa bệnh dịch gan gia truyền mang đến ông Phùng là cha đời. Mỗi ngày, bình quân ông tiếp khoảng chừng 50 tín đồ từ khắp phần đa miền mang lại khám trị bệnh. Vị chi mỗi năm có tầm khoảng 5000 - 6000 người tìm về nhà ông.

Tính tự đời ông Phùng, khoảng chừng gần 50 năm khám chữa trị bệnh, thì biết đã bao gồm bao nhiêu ngàn con người đặt chân đến mảnh đất nền này? mọi cuốn sổ bệnh lý từ từ thời điểm cách đó mấy chục năm ông vẫn giữ, mặt hàng chồng, mặt hàng chồng, số đông cuốn sổ đã úa màu, biến dị vì các chú mọt tinh nghịch quấy quả, đầy đủ nét chữ đã mờ dần dần theo năm tháng. Cơ mà ông vẫn giữ lại để triển khai tư liệu.

Trong số đó mang tên nhiều bạn bị bệnh dịch gan, đi Đông đi Tây, không còn thuốc ta dung dịch Tây rồi nhưng vẫn chẳng ngoài lại tìm đến ông,… hay thì ông chỉ cho về tối đa khoảng chừng 20 thang thuốc cùng họ ngoài bệnh? mà lại thuốc của ông, chỉ 10 nghìn đồng một thang cho những người lớn, 6 ngàn đồng cho trẻ em cộng với tiềnkhám bệnh, người lớn 10 ngàn đồng, trẻ nhỏ 5 nghìn đồng.

Uống thuốc bắt buộc đi với một cơ chế kiêng khem. Việc chọn mua thuốc cũng có thể có quy định riêng. Viêm gan cấp, mỗi lần khám được sở hữu 3 chén; Viêm gan B, xơ gan uống trong khoảng 3 tháng, hàng tháng 6 thang, hàng tháng 5 ngày uống khoảng tầm 18 thang thì khỏi bệnh(?).

Người trong thức giấc được lấy 3 thang thuốc một đợt khám, người ngoại tỉnh giấc được “ưu tiên” mang 5 thang. Kế tiếp bắt cần đến xét nghiệm lại để lấy thuốc tiếp.

Xem thêm: Cách Quay Màn Hình Iphone 7 Plus, Cách Quay Màn Hình Iphone 7


Xem thêm: Viêm Mũi Dị Ứng Và Cách Điều Trị Viêm Mũi Dị Ứng Hiệu Quả Mà Bạn Nên Áp Dụng


Tín đồ nhiều tiền hy vọng lấy thêm dung dịch cũng ko được! trái lại ông Phùng thường ưu tiên mang lại những người mắc bệnh nghèo, những người bị bệnh nặng.

Tôi được nghe kể nhiều chuyện về những người bệnh đến nơi này. Anh Thu - con trai vị giám đốc bệnh viện nước ta - cha Lan của tỉnh nghệ an bị một vết chấm sáng ngơi nghỉ gan, dấu vết của bệnh dịch viêm gan mãn tính. Những bệnh viện các chẩn đoán là anh bị ung thư gan, trả về.

Còn nước còn tát, anh tìm tới ông Phùng. Chỉ với sau 5 dịp thuốc, căn bệnh anh khỏi! còn tồn tại niềm vui nào lớn hơn khi “người chết” được “sống lại”. Mái ấm gia đình anh sở hữu ơn, năm nào thì cũng đến thăm “thầy Phùng”. Chắc rằng anh Thu là một trong tương đối nhiều trường hợp đã làm được ông Phùng trị khỏi từ phần lớn sự chẩn đoán sai của những cơ sở y tế khác?

*
Ông Phùng (trái) và tín đồ bệnh

Nhiều vị quan chức cao cấp cũng đã tìm tới đây. Năm 1988, Trung tướng na - khỏn, ủy viên TW Đảng, sản phẩm công nghệ trưởng cỗ Quốc chống Lào, trong dịp đến thao tác làm việc tại Quân khu vực 4 gồm hỏi thăm Trung tướng bốn lệnh Nguyễn Quốc Thước: gồm biết ai trị gan không, vì chủ yếu ông bị xơ gan cổ trướng.

Ngay lúc đó, Trung tướng Nguyễn Quốc Thước điện sang Ban y tế tỉnh giấc ủy tỉnh nghệ an hỏi thăm vì đã và đang hơn một đợt Trung tướng nghe nói tới ông Phùng. Khi vẫn biết tin tức chính xác, bốn lệnh mang đến xe về Minh tô - Đô Lương đón ông Phùng ra Vinh khám căn bệnh cho vị tướng tá Lào.

Ban đầu ông Phùng ko đi, nhưng tiếp đến vì nghĩ mang đến quan hệ ngoại giao của nhị nước buộc phải vị thầy thuốc đã xuống Vinh xét nghiệm bệnh. Trung tướng mạo Nguyễn Quốc Thước đề cập lại: “Có một câu nói của ông Phùng cho tới giờ tôi vẫn còn đó nhớ.

Ông bảo: “Không nên là tôi kiêu ngạo không đi theo xe xuống khám bệnh cho vị tướng mạo Lào, mà do khi tôi xuống phía trên khám mang đến một fan thì sinh hoạt nhà còn có năm mươi bạn bệnh hóng tôi, không ít người dân từ chỗ xa đến, không kịp giờ thăm khám họ lại phải trọ lại thêm một ngày, khổ thân ra. Chỉ một câu nói đó thôi cũng đủ cho biết thêm tấm lòng của ông Phùng.

Là một bác sĩ chữa căn bệnh gia truyền tuy thế ông Phùng biết kết hợp với các cách thức khoa học hiện đại như bắt buộc bệnh nhân phải bao gồm giấy xét nghiệm men gan của khám đa khoa TW trong một vài trường hợp như viêm gan B. Ông Phùng là trong những thầy thuốc hi hữu thấy ở nước ta mình!”.

Khi bệnh lý của Tướng na - khỏn đang được trị khỏi, về Lào, ông đã ra mắt cho Đại tướng Si-Fon(?), ủy viên Bộ bao gồm trị và không ít người bạn Lào quý phái chữa, chủ yếu Trung tướng Nguyễn Quốc Thước trình làng cho Thượng tướng Nguyễn Chơn về gặp ông Phùng nhằm khám khi có triệu chứng về gan.

Trong chuyến công tác tại Nghệ An, Thượng tướng đang đáp máy cất cánh về chạm chán ông Phùng. Cả xã Minh Sơn người nào cũng vui. Được biết sau thời điểm chữa ngoài bệnh, Tướng mãng cầu - khỏn tất cả nhã ý tặng ông Phùng một món quà có giá trị, là một trong chiếc xe pháo ôtô con để tiện chuyển vận nhưng ông Phùng trường đoản cú chối!

Ông không sở hữu và nhận một món kim cương nào, kế bên 10 nghìn đồng một thang thuốc của căn bệnh nhân. Người nhiều tiền mang đến quà ông không nhận, nhưng người nghèo đến tìm ông, ông chữa dịch mà không lấy tiền.

Anh Nguyễn Thống, nhỏ rể của ông Phùng nói lại rằng, có những người bệnh như anh è cổ Đình Đồng, 42 tuổi, ở loài kiến An, tp hải phòng bị xơ gan, cổ trướng, cơ sở y tế Bạch Mai trả về; anh Phan Đình Thanh, thị xã Cày, Thạch Hà, tp. Hà tĩnh bị xơ gan cổ trướng, bệnh viện Bạch Mai trả về; anh Nguyễn Đình Thái u gan, khám đa khoa Chợ Rẫy trả về…

Họ đều đang đi đến ông Phùng và bệnh lý tưởng vô phương cứu giúp chữa của mình đã biến mất sau hầu hết thang thuốc gia truyền của ông Phùng (?) Có mẩu chuyện cách phía trên hai năm, fan trong làng không tính xóm ai cũng nhớ, một tín đồ mù ở huyện Thanh Chương, tỉnh nghệ an cùng một đứa con nhỏ tuổi tìm đến nhờ ông Phùng chữa căn bệnh cho nhỏ bà, nhưng sau cuối chính bà mới là tín đồ mắc dịch viêm gan A.

Ông Phùng đang bắt mạch và mang đến thuốc bà nhưng mà không rước tiền vì yếu tố hoàn cảnh của người lũ bà cơ rất nặng nề khăn. Thật khó khăn tin, nhưng lại bà bé chòm làng mạc ai chưa bao giờ tính ông Phùng, từ thời điểm ngày xửa ngày xưa, người trong làng bao gồm bệnh cho chữa, không tồn tại tiền trả, thì trả bằng cân thóc, con gà, fan nghèo quá, ông Phùng cho thuốc về uống mà không có một đòi hỏi nào. Ngày này mà vẫn có những vị lương y như vậy thật là hiếm thấy.

Khoảng rộng 11 h trưa đa số người bệnh vẫn còn đó chờ không tính sảnh, nhưng đang đi đến giờ nghỉ. Ông Phùng ra đón cửa hàng chúng tôi vào nhà, ông niềm nở, nhưng bỗng dưng nghiêm tự khắc nói: có một vài người xưng là bên báo cũng mang lại đây ngỏ ý viết bài bác nhưng không viết đã đưa ra giá, xin nói thật là tôi trên đây không yêu cầu quảng cáo!

Gia đình tôi đã tía đời làm cho nghề bốc thuốc, lấy Đức cứu bạn là chính, đâu gồm cần quảng cáo. Hiện giờ bệnh nhân đã đông lắm rồi, khách đông nữa thì cửa hàng chúng tôi không đầy đủ thuốc cho những người bệnh, đề nghị đi hàng trăm ngàn cây số để lấy thuốc, con cháu cũng đề nghị vất vả nhiều. Mà lại cô thấy đấy, chi phí thu vào cũng chỉ vừa đủ ngân sách chi tiêu thôi.

Làm y sĩ phải duy trì chữ tín, fan đời mới phục, mình sống nhân đức còn nhằm phúc cho con cháu. Tôi tất cả mười hai đứa con, chín trai, ba gái, tôi vẫn ý niệm của cải của tôi là đó. Mười nhì đứa con, xuất hiện và lớn lên trong những ngày tháng khó khăn nhất của khu đất nước, đạn bom, nghèo đói, vậy nhưng mà đứa nào thì cũng lớn khôn mạnh khỏe thế là mừng vui lắm rồi.

Tiền bội bạc rồi cũng đến ráng mà thôi. Tôi vẫn dạy những con tôi rằng, gia truyền gì thì cũng cần học, yêu cầu đọc sách thánh hiền. Vô học, bất thuật. Tiên nhân tôi vướng lại một tủ sách cổ, đầy đủ cuốn sách thuốc cực hiếm tôi đã thuộc làu làu từ trong thời điểm 20 tuổi, khi ban đầu được ba tôi truyền nghề.

Nghề bắt mạch phải chính xác, mong vậy đề nghị học, học tập một cách kiên trì. Tôi vẫn dạy các con tôi rằng có tác dụng thuốc chỉ để làm giàu là bất lương! không được ăn uống xổi. Nghề gì qua chuyện được chứ nghề bốc thuốc thì phải bằng mọi giá cứu người trước đã.

Thời của mình khổ lắm. Khổ mới yêu cầu cố gắng. Con cái tôi dẫu sao vẫn ở một thời đại khác, chính vì như vậy mà tôi sợ. Tôi vẫn ngay ngáy một nỗi lo... Nỗi lo lắng từ thời chũm tổ tôi về một nghề gia truyền vẫn mấy đời tồn tại.

Nói cho đây, khuôn mặt vị y sĩ đăm chiêu kỳ lạ lùng. Ông như đã hồi ức về đều ngày xa xưa, hồ hết ngày thơ dại ở dòng xóm nghèo Trung Minh, địa điểm ông nên tự mình bươn chải đầy đủ bước đầu tiên trong cuộc đời để có được ngày hôm nay.

Từ ngày trẻ dạt dẹo khắp nơi, trong Nam ko kể Bắc sang trọng Lào để tìm thuốc. Phần đa ngày khổ cực xa nhà, tò mò những bước thứ nhất về nghề y sống trường y học tập Tuệ Tĩnh… hiện thời ông vẫn truyền nghề cho anh con trai thứ Nguyễn Trọng Tạo, anh sinh sản đã xuất sắc nghiệp trường Trung cấp Y – Nghệ An, đang ở nhà bắt mạch kê solo cùng ông Phùng.

Anh nam nhi út Nguyễn Trọng Chung, hiện đang học năm thứ bốn khoa Y học cổ truyền trường Đại học Y, Hà Nội. Ông Phùng mong mong sẽ được sang trung quốc một chuyến để tìm tìm một vài nguồn tứ liệu để ship hàng cho câu hỏi viết một cuốn sách của chính mình nhưng có khá nhiều lý do khiến cho ông không đi được, trong những lý vị cơ phiên bản theo ông là không đủ tiền!

Câu chuyện vẫn dở dang thì có tiếng bà Phùng hotline đâu đó. Tôi xin phép ra về nhằm ông Phùng còn làm việc kịp tiếng khám buổi chiều với bao nhiêu bệnh nhân đang đợi đợi.

Trên đường về cong vút sỏi đá chang chang nắng, hanh khô hao gió Lào của xứ Nghệ, tôi vẫn nghe văng vẳng khẩu ca của ông Phùng: nhiều nghèo gì nghề thuốc này đâu cô. Mọi cá nhân được trời ban cho một phận.